Saturday, 13 September 2008

Tản mạn. Tan tác.

Viết để làm gì?

Vì tôi có một một câu chuyện muốn kể. Có khi không hẳn là một câu chuyện, mà là một thứ gì khác. Thứ gì khác đó có thể đã được đặt tên (như stream of conciousness, hoặc văn trường phái ấn tượng chẳng hạn), hoặc chưa. Nhưng thôi ở đây cứ tạm dùng chữ câu chuyện để nói về cái mà chúng ta muốn kể cho người đọc bằng văn xuôi, dù điều ta kể có thể không phải là một câu chuyện.

Trong một bài tôi đã viết rằng viết là cân bằng giữa cảm hứngcấu trúc. Sao tôi lại quên chữ góp nhặt? Sống luôn luôn, một phần nào đó, đồng nghĩa với quên lãng. Mỗi ngày một số tế bào não chết đi. Ký ức được chuyển qua những tế bào mới, nhưng một phần ký ức sẽ mờ nhạt, rồi một lúc nào đó không còn nữa. Đã mất đi lặng lẽ (có sự mất mát nào của trí nhớ mà không lặng lẽ?). Sống luôn luôn, một phần nào đó, có nghĩa là tản mát. Những ấn tượng, cảm xúc và ý nghĩ không bao giờ tồn tại trên một mảnh đất bằng phẳng. Chúng luôn luôn lặng lờ ở một nơi nào đó lưng chừng trời, như hơi nước, như mây. Chúng bình yên trong một ngày không gió, mang những hình thù nào đó, chiếm những khoảng không gian nào đó. Rồi gió lên, chúng thành những sợi mây mỏng bay đi, lẫn vào nhau, thành những đám mây khác, tan tác, hay rớt xuống thành mưa và không còn đó nữa.

Viết là góp nhặt những đám mây trước khi chúng mất đi: ấn tượng, cảm xúc và ý nghĩ.

Viết để không tan. Viết để chống lại sự mất mát.

Và trong lúc cố nhớ lại mình, hình như tôi có đẩy những bức tường trong căn nhà tôi đang sống lùi ra xa một chút. Những căn phòng sẽ rộng hơn, nhưng có lẽ cũng nhiều góc tối hơn và làm tôi bất an hơn. Cố nhớ lại mình luôn luôn làm tôi thấy chênh vênh và cô đơn.

Người khác sẽ có những lý do khác. Còn tôi, mỗi lần tôi muốn gắn vào việc viết một mục đích gì đó tạm gọi là lý tưởng, thì hầu như tôi sẽ viết không được hoặc viết không ra gì.

Tại sao trong đoạn vừa mới viết ở trên, tôi so sánh trí nhớ của tôi như những đám mây. Tại sao tôi quá nhẹ? Thôi rồi, the unbearable lightness of….

Hôm nay ao ước làm sao, đói khát làm sao sức hút của mặt đất. Nơi tôi đang đứng. Nhớ kinh khủng một điều không biết.

Sunday, 24 August 2008

Những mảnh vụn

Tôi sẽ kể cho bạn nghe về tôi. Tôi sẽ bắt đầu từ hôm nay, phác họa cho bạn một chân dung không sâu sắc lắm, nhưng có đủ những nét chính cho bạn nhận ra tôi. Rồi tôi sẽ trở về tuổi thơ tôi hoặc xa hơn nữa, kể về ông bà tôi đã bỏ quê về thành như thế nào, cha tôi đi học ở đâu, những chi tiết tôi tin là sẽ tạo nên được một lịch sử. Người ta nói về mình, hay về một nhân vật trong một cuốn sách, như thể con người là một đơn vị trọn vẹn có bắt đầu và chấm dứt, trong và ngoài, có bản thể, lịch sử, tương lai.

Thật ra con người là những mảnh vụn. Tuổi thơ của anh ta là những mảnh vụn. Hiểu biết của anh ta là những mảnh vụn. Tình yêu của anh ta là những mảnh vụn. Giấc mơ của anh ta là những mảnh vụn. Nỗi buồn của anh ta là những mảnh vụn. Anh ta viết nhật ký, ghi danh đại học, xưng tội ở nhà thờ, lấy vợ, vào đảng, bỏ nhà ra đi, vẽ hoa hướng dương, ngồi thiền… để gom góp những mảnh vụn lại. Để có cái tôi trọn vẹn. Để buổi sáng thức dậy tôi biết mình là ai.

Ngày mới đi học, cô giáo đưa cho bạn một trang giấy với những dấu chấm có đánh số. Bé con, hãy nối những dấu chấm ấy lại, từ số 1 đến số 20, bé sẽ có một hình người. Ba mươi năm sau: trên một tờ giấy trắng, hãy chấm những dấu chấm: Mỗi kinh nghiệm, trí nhớ, cảm xúc của bạn là một dấu chấm có đánh số, cộng thêm những dấu chấm không phải của bạn nhưng không thể không kể đến chúng: tôn giáo, di sản, văn hóa, trường học, trách nhiệm, triết thuyết, chương trình truyền hình; và cuối cùng là những dấu chấm nằm ở vùng biên giới giữa kinh nghiệm và mộng mị: những mơ màng, nghi ngờ, kinh hãi, phản bội. Nối tất cả những dấu chấm ấy lại, bạn thấy gì? Có phải là một hình người, hình người của bạn không? Bao nhiêu dấu chấm bạn sẽ xóa đi, bao nhiêu dấu phải đổi chỗ, bao nhiêu dấu được vẽ thêm vào, để cho khi nối chúng lại, bạn có được đường viền của một hình người? Hay sâu hơn, the anatomy of a mind?

Truth is not the sum of realities.

Bạn luôn luôn muốn có một trung tâm, muốn được trọn vẹn, muốn có sự liên tục, trong một thế giới bạn có thể dựa vào được. Đồng thời bạn cũng biết hai điều, và hai điều này chắc chắn hơn tất cả những gì bạn mơ ước: một là hạnh phúc không bao giờ lâu hơn những khoảnh khắc; hai là tất cả mọi người đều mong muốn một thế giới yên lành, và gần hết tất cả những sự không yên lành trên thế giới này đều do con người gây ra cả.

Saturday, 23 August 2008

Nằm mơ vu vơ

Buổi tối tôi nằm mơ thấy tôi ở một nơi nào tôi không biết. Tôi băng qua một con đường lạ, bước vào một khách sạn. Trong phòng khách sạn, tôi vào phòng tắm. Nhưng mở cửa, tôi không thấy phòng tắm mà thấy một cái sân. Tôi bước ra khoảng sân chung quanh có tường xây. Phía bên kia có một hồ chứa nước xây bằng xi măng, trên thành hồ có để một cái gáo để tôi múc nước tắm. Nhưng tôi không tắm bằng gáo, tôi leo vào hồ. Vách hồ có nhiều rong rêu, nước lành lạnh. Tôi thấy dễ chịu. Tôi nhớ tới chai thuốc gội đầu mình để trong túi trong phòng. Tôi quấn khăn đi về phòng để lấy. Nhưng lúc ở trong phòng tôi không thấy cái túi của tôi đâu.

Tôi thức dậy, thay áo, đi làm. Chiều về tôi chợt nhớ lại cái cảm giác trên da khi cả người tôi được bao kín trong làn nước lành lạnh đầy rong rêu của giấc mơ đêm qua. Một lúc, tôi tự hỏi tại sao tôi mơ thấy cái hồ nước ấy, giấc mơ có nghĩa gì?

Giấc mơ không có ý nghĩa nào cả, chỉ là một giấc mơ, vậy thôi. Tại sao lúc nào người ta cũng cần một ý nghĩa? Trong mơ, tôi không tự hỏi sao mình lại ở một nơi lạ, một nơi không có nước máy, ai đã lấy cái túi trong đó có chai thuốc gội đầu, tiền bạc của mình còn không. Trong mơ, tôi không cần một lý do nào cho việc tôi ở đó, cũng không cần tiền bạc hay một tương lai nào.

Tôi kể cho A nghe về giấc mơ. Cô ấy lẵng lặng ngồi nghe một lúc. Thấy tôi im, cô ấy hỏi: “Rồi sao nữa?”. Tôi không có gì để kể thêm. A thất vọng vì chuyện của tôi không ra chuyện. Cô ấy chờ chực những câu chuyện như lũ ếch nhái chờ mưa. Thế giới của chúng ta nó như thế: đầy hình ảnh và sự kiện, nhưng không có những câu chuyện.

Nhưng không có những câu chuyện chúng ta biết rút từ đâu ra một chút ý nghĩa để mà sống qua ngày hôm nay và những ngày kế đó? Ý nghĩa như những mẩu bánh khô bỏ vào túi khi đi đường, lúc ngủ thì ôm chặt để được đôi phần yên tâm: đây, tôi có cảm xúc, tôi biết suy nghĩ, tôi hiểu được một ít về cuộc đời

Không có chút ý nghĩa, chúng ta sợ mình biến mất.

Sunday, 13 July 2008

Những điều chưa biết

Tôi có một cô bạn rất sợ thú vật vì cô không biết chúng nghĩ gì. Buổi tối, một con mèo đi vào giường cô lúc cô ngủ. Thân thể mềm mượt của nó chạm vào người cô. Cô thức giấc hoảng kinh như bị ma quỉ chạm phải. Cô không biết con mèo nghĩ gì, tính gì trong cái đầu nhỏ của nó. Người ta không thể hiểu được mèo, cũng như không thể hiểu được ma quỉ.

Tôi cũng có một người bạn khác nói chỉ yêu cây cỏ và thú vật, vì con người đã mất sự hồn nhiên. Làm sao mình có thể biết người toan tính những gì, yêu hay ghét, thật hay giả. L’enfer, c’est les autres. Chúng ta không thể hiểu được người khác, cũng như không thể hiểu ma quỉ.

Vậy thì chúng ta muốn gì? Chúng ta muốn lường được, kiểm soát được suy nghĩ, sự thôi thúc và hành động của những người chung quanh. Chúng ta đặt ra những qui luật cho cuộc sống chung, đặt ra những giá trị và khuôn phép xã hội. Rồi các viện thống kê và các trường đại học làm những nghiên cứu xem con người muốn gì trong những điều kiện nào đó. Hoặc nếu họ không biết họ muốn gì thì sẽ có cả một nền công nghệ thông tin quảng cáo nói cho họ biết họ muốn gì. Một thế giới an toàn là một thế giới trong đó con người không làm những gì thường xưa giờ không ai làm, những điều không biết trước. Chúng ta luôn luôn muốn biết trước.

Và rồi chúng ta chán ứ đi khi sống cuộc đời tuần này là sự lặp lại của tuần trước, người này là sự lặp lại của người kia, đâu rồi cuộc phiêu lưu, đâu rồi sự sáng tạo, đâu những nỗi mơ màng và niềm chênh vênh. Đâu rồi sự duy nhất của mỗi người được sinh ra.

Đâu rồi điều bất ngờ kỳ diệu sự duy nhất đó mang lại?

Thursday, 20 December 2007

Lý do nên đội mũ bảo hiểm

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=234881&ChannelID=3

Bị đánh vì không đội mũ bảo hiểm

TT - Lúc 19g đêm 19-12, hai sinh viên Trường cao đẳng Đông Á (Quảng Nam) bị lực lượng tuần tra gồm cảnh sát giao thông và nhân viên đội trật tự đô thị TP Tam Kỳ đánh trọng thương.

Vụ việc xảy ra ngay trước quán phở số 1, đường Phan Chu Trinh, có rất đông người dân chứng kiến. Hai người bị đánh là Nguyễn Văn Thọ (sinh năm 1987) và Nguyễn Đình Vũ (1988) kể: khi họ chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm đến địa điểm trên thì bị lực lượng tuần tra đuổi theo, ép vào lề đường, một người dùng gậy đánh tới tấp vào lưng, đầu khiến Thọ bị rách mí mắt, chảy nhiều máu...

Ông Phạm Hữu Cúc - khối phố trưởng khối phố 1 - chứng kiến sự việc từ đầu cho biết chính ông đã chạy ra can vì thấy hai người bị đánh quá nặng. Hiện trường còn có nhiều vết máu và đôi dép bỏ lại.

Ông Nguyễn Đình Diêm - trưởng Công an TP Tam Kỳ - cho biết sẽ làm rõ vụ việc và xử lý nếu người của đội tuần tra có sai phạm. Theo ông Diêm, hai thanh niên bị CSGT dùng roi điện gí vào người, ngã xuống chứ không bị đánh…

Doãn Hoàng


Khi ra đường không phải chỉ cần đội mũ bảo hiểm mà còn cần phải mặc áo giáp bằng sắt dù trời nóng.

Entry for December 20, 2007

Một tờ báo Canada gọi những người biểu tình là nationalists. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một nationalist. Tôi chống chủ nghĩa dân tộc, vì những tai ương mà nó đã đem đến cho thế giới hồi đầu thế kỷ.

Nhưng khi cộng đồng thế giới thiếu bình đẳng và vô cảm, thì chúng tôi lấy gì bảo vệ lịch sử của mình? Lấy gì để bảo vệ những dòng sông và những mái đình, bảo vệ ký ức, tình yêu và những giấc mơ của riêng một dân tộc?

Có lẽ rồi chúng ta sẽ trở lại cuộc sống bình thường sau khi Hoàng Sa và Trường Sa đã mất, đường biển khu vực rơi vào sự kiểm soát của người Tàu. Nếu bất lực trước việc mất một phần lãnh thổ, đừng để mất mát nhiều hơn nữa.


Xin nhớ lấy một điều, là trong mọi hoàn cảnh không để bị đồng hóa về văn hóa. Phải thở bằng ngực của mình. Không yêu ghét bằng trái tim của người Tàu, tôn vinh các giá trị họ dạy cho ta. Cultural Imperialism ghê gớm hơn bạn tưởng.